Lời tâm sự cùa ĐĐ. Thích Hoằng Tín
Lời Tâm Sự
Hoằng Tín tôi có cô học trò pháp danh Tâm Hội, ni sinh khóa năm Sơ Cấp Phật Học Q3, học giỏi nhất lớp, sau hai năm học Tâm Hội lên trung cấp, thấy cô cứ nghĩ học hoài, tôi điện thoại hỏi thăm, Tâm Hội cho biết: Thầy ơi, con bệnh tim bẩm sinh nay nặng lắm rồi, gia đình khó khăn chưa đủ tiền cho con mổ tim….
Bệnh của Tâm Hội ngày càng nặng… Tôi rất thương cô học trò này vì sự chăm ngoan và học giỏi. Tôi giới thiệu Phật tử và xin được ba triệu đồng, báo cho Tâm Hội biết, Tâm Hội rất vui và nói rằng: Thầy ơi, con cảm ơn Thầy nhiều lắm, thầy con đã xin đủ rồi, con không nhận nữa… Tôi đành gửi số tiền lại quý Phật Tử.
Cuối năm 2007, Sư Cô Nhuận Nhiên, bạn cùng học phổ thông với tôi, té cầu thang ướt từ trên xuống, bị u đầu. Nghe tin, tôi điện thoại hỏi thăm, được biết Sư cô rất đau và tê nữa người, tôi hỏi cô có đi bệnh viện chụp CT không, cô cười: Dạ chưa? – Sư cô có tiền không ? - Dạ không.
Tối nhớ ngày mồng năm tháng chạp, ngày giổ Hòa Thượng Vĩnh Nghiêm, sau khi đảnh lễ giác linh HT, tôi trở về chùa Thiền Tịnh dự buổi họp mặt hàng năm cựu Tăng Ni Khóa 2 Cao Đẳng Phật Học. Sau buổi họp, chúng tôi nghe báo cáo có một số vị cùng học hiện đang bệnh nặng, có vị bị tai biến nằm một chỗ, có vị bị ung thư đang ở các tỉnh vùng sâu vùng xa không có tiền uống thuốc, trong số đó có một sư cô đã chết. Từ hôm ấy, tôi phát tâm với chư huynh đệ, công bố với mọi người, ai biết vị nào bệnh nặng nghèo khó cho tôi biết, Hoằng Tín chưa hứa điều gì, nhưng tôi sẽ hướng dẫn Phật tử của mình đến thăm và tùy sự phát tâm của họ.
Qua những sự việc trên tôi quyết định mình phải làm việc gì đó góp phần xoa diu nỗi đau khổ bức bách của thân bệnh cho pháp lữ đồng đạo, bởi vì chính bản thân tôi cũng đã nếm trãi nổi khổ của bệnh.
Một hôm, Sư cô Tắc Chơn kể cho tôi nghe một sự việc mà sư cô thấy biết. Tại bệnh viện Chợ Rẩy có chiếc xe đưa một sư cô đau nặng lắm vào phòng cấp cứu, bác sĩ bảo người thân đóng năm triệu đồng để mổ gấp, gia đình không có tiền đành phải đưa Sư Cô trở về. Bản thân Sư cô Tắc Chơn phải đi vay nóng cầm cố hơn 200 triệu cho Sư cô Thể hai lần mổ tim. Nghe qua câu chuyện tim tôi đau nhói.
Đây là động lực thôi thúc tôi. Tôi đem những sự việc trên và tâm nguyện của mình tâm sự với các bật tôn túc và tôi đã nhận được sự tán đồng, tán thán và hứa khả. Coi như đây là một thắng duyên lớn. Tôi vui lắm.
Tôi quyết định thành lập BBTTN, chọn nơi đây làm pháp tu của mình. Tôi đến thỉnh Ni Trưởng Tịnh Giới làm Trưởng ban, Ni Sư Mỹ Thuận làm Phó ban. Được hai vị tán thán và hứa khả nên không còn niềm vui nào hơn nữa, rồi tôi lần lượt cung thỉnh các vị Phó ban và Ban chứng minh. Thế là Ban Bảo Trợ Tăng Ni ra đời…
Trong cái thắng duyên cũng có cái nghịch duyên, với sự quyết tâm và chí nguyện luôn thôi thúc, chúng tôi đã vượt qua nhiều khó khăn, nhờ hồng ân Tam Bảo, nhờ sức chú nguyện của đại chúng, ước nguyện của chúng tôi nay đã thành tựu.
Chư Phật, Chư Đại Bồ Tát luôn lắng nghe và tìm đến mọi tiếng kêu cứu của muôn loài chúng sanh, nguyện cầu các Ngài gia hộ cho Phật sự này luôn được thành tựu và thăng quang để góp phần xoa dịu nổi đau bệnh thân, đem lại nguồn an vui, hổ trợ cho việc hành trì tu tập của đại chúng Tăng Ni.
Kính ghi vào một buổi chiều giữa đông tháng 11/2009
ĐĐ. Thích Hoằng Tín
0 nhận xét for "Lời tâm sự cùa ĐĐ. Thích Hoằng Tín"